Lục Uyển cười hì hì: “Muội biết rồi, muội đâu có ngốc. Là muội tu ma đạo, chứ đâu phải để ma đạo tu muội.”
Trong lúc trò chuyện, Lục Uyển đã bước tới gõ gõ lên cánh cửa đại trạch trước mặt: “Có ai ở nhà không, cho mượn chỗ tá túc một đêm.”
Tu vi hai người đều bất phàm, cho dù có ở lại trong rừng vào đêm mưa bão cũng chẳng sao, nhưng nếu có gian phòng tử tế để nghỉ ngơi, thì đương nhiên nằm trên giường vẫn thoải mái hơn nhiều.
Thế nhưng Lục Uyển gõ vài tiếng mà chẳng thấy ai hồi đáp, nàng cũng lười nói nhảm thêm, trực tiếp đẩy cửa bước vào.




